Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

Truyền Thuyết Hoa Bỉ Ngạn



Truyền thuyết kể rằng, hoa bỉ ngạn là loài hoa duy nhất mọc trên đường xuống hoàng tuyền, khi linh hồn trước khi đi qua cầu Nại Hà bắc ngang bờ Vong Xuyên, sẽ gửi toàn bộ ký ức của mình cho hoa bỉ ngạn. Dù là đau khổ tột cùng hay yêu thương thắm thiết, hoa bỉ ngạn đều thu nhận những hồi ức đó.

Nước mắt thiên tình sầu ly biệt
Có rất nhiều truyền thuyết khác nhau kể về loài hoa ái tình - Hoa Bỉ Ngạn này cùng câu chuyện tình bi thương mà khiến cả Đức Phật và Mạnh Bà dưới địa phủ cũng phải mủi lòng thương xót.


  Xưa có một đôi trai tài gái sắc, theo luật Thiên Đình họ không được phép gặp gỡ. Một ngày, cả hai đã phá vỡ giới luật để tìm đến bên nhau. Cả hai vừa gặp đã quen thân, quyến luyến không xa rời, nguyện ước hẹn ở bên nhau đến kiếp kiếp đời đời.
Nhưng vì đã phạm luật Trời, họ bị đày đọa xuống trần gian rồi biến thành hoa và lá của cùng một cây. Lá xanh, hoa đỏ, đẹp kiêu sa nhưng chất chứa nỗi buồn. Loài hoa này rất đặc biệt, có hoa thì không thấy lá, mà có lá lại chẳng thể thấy hoa, giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp mặt.


  Một ngày, Đức Phật đi ngang qua, thấy trên mặt đất có một loài hoa đỏ rực như lửa, vừa nhung nhớ lại vừa u sầu. Phật vừa liếc nhìn đã thấu tỏ được huyền cơ trong đó. Quả thật là:“Bỉ ngạn hoa, khai nhất thiên niên, lạc nhất thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử”. Nghĩa là: “Hoa bỉ ngạn, một nghìn năm nở, một nghìn năm tàn, hoa và lá vĩnh viễn không thể gặp nhau. Tình không vì nhân quả, duyên đã định tử sinh.”
  Đức Phật xót thương, bèn quyết định mang hoa về miền Cực Lạc. Nhưng vì Cực Lạc là Phật quốc, là thế giới thanh tịnh và thuần khiết, nên tất cả những gì là ‘tình si’, ‘nhung nhớ’, ‘u sầu’, ‘đau khổ’… đều không được phép tiến nhập vào miền tịnh thổ. Những thứ xúc cảm con người ấy đều phải rời khỏi hoa, kết thành một màu đỏ rực lửa rồi rơi xuống sông Vong Xuyên.
  Bởi vậy, khi về đến Cực Lạc, đóa hoa trong tay Phật đã biến thành một màu trắng tinh khiết không còn nhuốm bụi trần. Đức Phật bèn gọi nó là Mạn Đà La hoa, hoa của cõi Phật, cũng chính là một loại hoa bỉ ngạn.


  Lại nói về màu đỏ rực lửa. Lúc ấy, Bồ Tát Địa Tạng thần thông quảng đại đã biết rằng nghiệp duyên của hoa Mạn Đà La hiện đang nằm dưới sông Vong Xuyên. Ngài bèn đến bên bờ sông, ném xuống một hạt giống, chỉ trong chốc lát một đóa hoa đỏ tươi bay ra khỏi mặt nước. Bồ Tát đón lấy hoa và nói:
“Ngươi đã thoát thân trở về miền Cực Lạc, sao còn đem nỗi hận tình si để lại nơi khổ ải vô biên này chứ? Vậy thì, ngươi hãy ở đây làm sứ giả tiếp dẫn các linh hồn đi về phía luân hồi. Cực Lạc đã có Mạn Đà La hoa rồi (Mandarava), vậy ta sẽ gọi ngươi là Mạn Châu Sa hoa vậy (Manjusaka)”.
  Từ đó có hai loài hoa bỉ ngạn, một loại trắng ngần tinh khiết, một loại lại rực rỡ hoa lệ; một loại gợi nhớ gợi thương, chia ly đau khổ, một loại lại vô dục vô cầu, vô khổ vô bi; một loại trầm luân trong nỗi sầu nhân thế, một loại lại thản thản đãng đãng nơi Phật quốc thanh cao.

 Duyên phận đã hết vẫn không đành chia ly
  Lại có truyền thuyết kể rằng, có một cặp vợ chồng trẻ đang hạnh phúc mặn nồng thì người chồng gặp nạn, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người. Linh hồn của chàng trai đi đến bên bờ sông Vong Xuyên, bước trên con đường đỏ rực hoa bỉ ngạn mà không khỏi nhớ thương về người vợ chốn dương gian.


  Chàng trai gặp Mạnh Bà, nhận bát canh quên lãng và quên hết ký ức tình sầu. Anh hỏi Mạnh Bà: ''Thế gian muôn màu muôn vẻ, ý họa tình thơ, cớ sao lại bắt tôi phải quên hết tình xưa cũ?''. Mạnh Bà chỉ mỉm cười không nói, khiến chàng trai càng thêm chua xót. Anh tự nhủ với lòng mình: ''Dù phải uống thứ nước vong tình này thì ta vẫn không muốn quên. Sau khi chuyển sinh, ta nhất định sẽ đến tìm nàng''.
  Người vợ trẻ ở quê nhà quá đau đớn vì cái chết của chồng đã nhiều lần tìm cách quyên sinh nhưng lần nào cũng được cứu sống lại, bởi vậy cô nguyện sẽ thủ tiết cả đời. Cứ như vậy cô dựa vào việc khâu vá để sinh nhai và ngày đêm hương khói thờ chồng.


  Còn chàng trai kia cũng đầu thai vào một gia đình nọ, cách ngôi nhà cũ không xa. Năm tháng trôi qua, cũng thấm thoát đã 20 năm có lẻ, cậu trở thành một trang nam nhi tuấn tú. Một ngày đi qua ngôi nhà cũ của mình, chàng bỗng thấy một cảm giác thân quen khó tả. Ký ức mơ hồ đưa lối cậu dừng trước thềm nhà, hướng mắt về phía khung cửa sổ, thấy một quả phụ đang ngồi khâu vá. Chàng không hề biết đó chính là người vợ hiền thảo của mình trong tiền kiếp. Chỉ thấy có điều gì kì lạ mà chàng không sao lý giải được, rồi chàng lại bước đi.


  Trong khoảng ngắn ngủi ấy, bất chợt quả phụ bắt gặp ánh mắt của chàng trai trẻ, dẫu tướng mạo khác xưa nhưng nàng có cảm giác thân quen không thể kìm nén. Nàng nhận ra những dấu yêu xưa cũ tuôn trào từ ký ức, dẫu vật đổi sao dời. Nàng run rẩy không nói nên lời, chỉ có hai hàng lệ tuôn rơi như mưa tháng bảy.
  Sau đó, quả phụ vì nỗi nhớ thương chồng mà lâm bệnh qua đời. Khi đi xuống dưới Hoàng Tuyền, nàng qua cầu Nại Hà và đến cạnh Vọng Hương đài gặp Mạnh Bà và hỏi: 'Lão bà bà, có phải trước đây có một nam tử từng nói với bà rằng chàng sẽ không quên tôi, sau khi luân hồi sẽ nhất định tìm tôi phải không?. Mạnh Bà gật đầu khiến tim quả phụ càng thêm nhói buốt. ''Chàng đã đến, vì sao lại không nhận ra ta, không nói với ta một lời?''- nàng nức nở.


  Mạnh Bà giảng giải: ''Duyên phận của hai người đã hết, chia ly cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng thấy cô không đành lòng, ta sẽ cho cô được gặp lại anh ta lần nữa. Tuy nhiên, cô sẽ phải ở đây chịu khổ 20 năm rồi mới được chuyển sinh vào kiếp sống tiếp, cô có nguyện ý không?''.
Nàng đồng ý. Xót thương tình cảnh nàng, Mạnh Bà giao cho nàng việc nhổ cỏ bên bờ hoa bỉ ngạn, dể ký ức tình sầu của nàng gửi vào hoa. Nhưng kỳ thực ở đó không hề có cỏ, chẳng qua tại vì trong mắt nàng luôn nhìn thấy cỏ dại, và vì thế mà nàng cứ nhổ mãi nhổ mãi mà cũng không hết được.


  Hai mươi năm sau, Mạnh Bà đưa nàng đến trước cửa luân hồi và dặn rằng: ''Cô hãy đứng ở đây đợi một chút, người cô chờ 20 năm sắp đến rồi''. Cuối cùng chàng cũng đến, hai hàng lệ nàng lại lã chã tuôn rơi.
  Nhưng, người mà nàng đã dành cả 20 năm đằng đẵng dưới âm gian để đợi chờ, lại tỏ ra thờ ơ lãnh đạm. Nàng đau đớn níu tay chàng: ''Chàng đã quên ta rồi sao?''.   Chàng trai dửng dưng nhìn nàng như một người xa lạ, rồi lặng lẽ đón chén canh vong tình của Mạnh Bà uống cạn, thản nhiên bước vào cửa luân hồi.


  Từ đó, bên bờ Hoàng Tuyền, dưới cầu Nại Hà, cây hoa đỏ rực, diễm lệ bừng nở, sinh sôi, dẫn đường cho các đôi tình nhân chia cắt, cho những vong hồn còn nhiều oán khí quay lại luân hồi, nhận lấy nhân quả mà số phận chỉ định.

Bỉ ngạn - Loài hoa thức tỉnh ái tình
   Người ta nói, hoa bỉ ngạn là loài hoa có độc, cho nên ái tình cũng là một thứ “độc dược”, khiến những ai chìm đắm trong đó phải đau khổ day dứt cả một đời.
Người ta nói, hoa bỉ ngạn là loài hoa nơi địa phủ, cho nên những ai không thể bước qua được ái tình sẽ chỉ khiến tâm hồn chôn vùi trong dĩ vãng.
   Người ta nói, hoa bỉ ngạn là loài hoa rực lửa, cho nên tình ái mới khiến người ta say đắm nồng nàn. Chẳng phải người đời vẫn hay nói “tình yêu rực lửa”, “tình yêu cháy bỏng” đó sao? Nhưng thiên tình sử nào, cuối cùng rồi cũng trái ngang.
  Người ta nói nhiều về ý nghĩa của hoa bỉ ngạn, ở Nhật Bản là ‘hoa hồi ức đau thương’, ở Triều Tiên là ‘hoa nhung nhớ’, ở Trung Quốc là ‘hoa ưu mỹ thuần khiết’. Nhưng trên tất cả, đây là loài hoa cảnh tỉnh thế nhân về ảo ảnh của ái tình.

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2022

Những Câu Nói Hay Và Ý Nghĩa Của Gia Cát Lượng

Ảnh Minh Họa

Gia Cát Lượng là Thừa Tướng, Công Thần Khai Quốc, nhà Chính Trị, nhà Ngoại Giao, chỉ huy quân sự, nhà giáo dục, và cũng là một nhà phát minh kỹ thuật nổi tiếng của nhà Quý Hán (Thục Hán) thời Tam Quốc.Ông được cho là một trong những chiến lược gia vĩ đại và xuất sắc nhất trong thời Tam Quốc, và được so sánh với một chiến lược gia tài ba khác của Trung Quốc là Tôn Tử.

Sau đây là những câu nói hay của Gia Cát Lượng có giá trị quý báu, cũng như lời răn dạy ở đời, giúp các hậu nhân rút ra bài học và kinh nghiệm trong cuộc sống.


1. Cúc Cung Tận Tụy, Tử Nhi Hậu Dĩ

Dịch nghĩa: Hết lòng tận tụy, đến chết mới dừng

Người quân tử một khi làm việc gì phải dốc hết lòng hết sức, tận tụy, nhiệt thành đến cùng, đến lúc chết mới thôi. Đây là phẩm chất luôn được đề cao, là chuẩn mực đánh giá người quân tử trong xã hội thời xưa.

Câu nói này khiến cho ta phải suy ngẫm, bởi trong xã hội hiện đại, con người ngày càng sống vì tư lợi cá nhân, nhiều người làm việc cốt cho có, coi công việc chung không phải là việc của mình. Lối sống hời hợt, thiếu tận tụy trong công việc của một bộ phận người trong xã hội đang làm mai một dần những phẩm chất quý báu của con người, là một “căn bệnh” cần mạnh tay chữa trị. 

2. Phi Đạm Bạc Vô Dĩ Minh Chí, Phi Ninh Tĩnh Vô Dĩ Trí Viễn



Dịch nghĩa: Không đạm bạc thì không tỏ rõ được chí hướng, không yên tĩnh thì không thể xây dựng được chí hướng cao xa.

Con người trong cuộc sống, nếu không sống trong cảnh đạm bạc, sống một cách giản dị thanh cao thì khó có thể tỏ rõ được chí hướng của mình. Cuộc sống danh lợi, vật chất sẽ che mờ lý trí, dễ khiến con người đánh mất đi chí hướng ban đầu của mình. Tương tự, nếu muốn có được chí hướng cao xa, có tầm nhìn sâu rộng, cần phải giữ được tâm tưởng thanh tịnh, yên bình.

Đây là lời răn dạy sâu sắc mà Gia Cát Khổng Minh gửi đến con trai mình, và cũng là bài học quý giá để người đời suy ngẫm. Đạm bạc ở đây không phải là cuộc sống ở ẩn, túng thiếu, mà ý chỉ một lối sống không màng danh lợi, không để vật chất che mờ lý trí. Tâm không tạp niệm, tư tưởng không rối ren ắt sẽ tỏ rõ được chí hướng cao rộng, sáng ngời.  

3. Quý Nhi Bất Kiêu, Thắng Nghi Bất Bội, Hiền Nhi Năng Hạ, Cương Nhi Năng Nhẫn

Dịch nghĩa: Cao quý không kiêu ngạo, chiến thắng không tự mãn, hiền tài vẫn phải khiêm nhường với người dưới, cương trực mà bao dung nhẫn nại.

Người quân tử dù ở địa vị cao, dù có lập được chiến công hiển hách cũng phải giữ được sự khiêm nhường, không tự cao tự đại, không lên mặt, tự mãn với người kém hơn mình mà phải luôn nhẫn nại bao dung, trong cương có nhu, ấy mới là bậc chính nhân quân tử. 

Đời người lúc thăng lúc trầm, ở nơi đỉnh cao cũng không vỗ ngực tự kiêu mới có thể được lòng người trên kẻ dưới. Ngược lại, những kẻ ỷ vào tài năng, địa vị hơn người mà dương dương tự đắc, thì suy cho cùng cũng chỉ là kẻ tầm thường.

4. Đãi Mạn Tắc Bất Năng Khai Tinh, Hiểm Táo Tắc Bất Năng Lý Tính

Dịch nghĩa: Lười nhác không thể tinh thâm, nóng nảy mạo hiểm không thể có lý tính

Mỗi một con người sinh ra ở đời đều có một sứ mệnh riêng, có một lợi thế, tài năng riêng của mình. Nếu lười nhác không chịu học hỏi, trau dồi hoàn thiện bản thân, hay chỉ biết tự thỏa mãn với những gì mình đang có hoặc đã đạt được thì muôn đời vẫn chỉ dậm chân tại chỗ, không thể đạt được đến độ uyên bác, tinh thông. Những người lười nhác thường sẽ dần thụt lùi so với xã hội, dễ trở thành kẻ thất bại vì không có chí tiến thủ.

Ngoài ra, mỗi người khi hành sự cũng cần phải giữ được tâm tính ôn hòa. Khi quá nóng nảy, mạo hiểm sẽ khó nghĩ được thông suốt, thiếu tỉnh táo dẫn đến đưa ra những quyết định sai lầm, có thể dẫn đến những hậu quả đáng tiếc.

5. Viễn Lự Giả An, Vô Lự Giả Nguy



Dịch nghĩa: Người biết nhìn xa trông rộng sẽ được bình an, người vô lo vô nghĩ sẽ dễ gặp nguy hiểm

Dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng cần phải biết phân tích tình thế, biết nhìn xa trông rộng để bao quát được vấn đề, phải biết tính đến hệ quả của mỗi quyết định, tránh những sai lầm đáng tiếc xảy ra. 

Những quyết định nhanh chóng, nhất thời không có sự tính toán thường dễ dẫn đến sai lầm, đôi khi đem tới nguy hiểm khôn lường.

6. Thiếu Tráng Bất Nỗ Lực, Lão Đại Đồ Thương Bi

Dịch nghĩa: Thời trẻ đầy sinh lực không gắng sức, khi già cả sẽ chỉ biết đau thương

Một trong những hối tiếc lớn nhất của đời người là khi còn trẻ, sinh lực tràn đầy lại không biết cố gắng thực hiện ước mơ, hoài bão của mình, chỉ mải chạy theo những đam mê, thú vui phù phiếm. Đến khi tuổi đã xế chiều, sức cùng lực kiệt, có luyến tiếc vì quãng thời gian tuổi trẻ hoài phí thì cũng đã muộn màng.

Chính vì thế, người trẻ phải biết tận dụng sức lực, trí tuệ để làm nên đại sự, phải cháy hết mình với khao khát tuổi trẻ, có như vậy mới sống trọn vẹn, sống không nuối tiếc.

7. Thế Lợi Chi Giao, Nan Dĩ Kinh Viễn

Dịch nghĩa: Kết giao nhờ quyền thế, lợi ích khó bền lâu 

Những mối quan hệ xây dựng dựa trên quyền thế hay sự lợi dụng lẫn nhau về lợi ích thì không bao giờ gắn bó, tồn tại được lâu dài. 

Đây là một vấn đề xảy ra trong xã hội từ xưa đến nay, thời nào cũng có, ở đâu cũng có. Điển hình như việc lợi dụng mối quan hệ quyền thế, tiền bạc hay xu nịnh để có được một vị trí, bất kể sự hạn chế về tài năng hay kinh nghiệm. 

Tuy nhiên, cũng cần phải nhớ rằng, “Tửu nhục bạn hữu”- hết rượu hết thịt rồi cũng hết bạn. Hết quyền, hết tiền, hết khả năng lợi dụng thì mối quan hệ kết giao cũng chẳng còn.  

8. Phi Học Vô Dĩ Quảng Tài, Phi Chí Vô Dĩ Thành Học



Dịch nghĩa: Không học sẽ không mở rộng được tài năng, học mà không có chí sẽ không có thành quả

Con người dù có tài mà không chịu học hỏi, trau dồi thì cũng chỉ là một viên ngọc không được mài dũa, không có giá trị. Nhưng người đi học, dùi mài kinh sử lại không xác định được chí hướng của mình, không biết nhìn xa trông rộng mà chỉ biết học cho có, học cho bằng người thì cũng chỉ như kẻ đi trong đêm tối, chẳng đem lại được thành quả gì. 

9. Vấn Chi Dĩ Thị Phi Nhi Quan Kỳ Chí

Dịch nghĩa: Muốn xem xét chí hướng của một người phải hỏi người đó về chuyện thị phi, đúng sai phải trái.

Muốn đánh giá chí hướng của một con người, cần nhìn vào cách người đó nhận định về điều phải lẽ trái để biết được lập trường của họ. Kẻ không phân rõ đúng sai, lập lờ đen trắng ắt không phải người cương trực và không có chí lớn để có thể giao trọng trách. 

Ngược lại, người có lập trường kiên định, biết phân rõ phải trái, biết cách hành xử đạo đức ắt là người chính trực, có chí hướng cao xa và tấm lòng độ lượng, là người có thể tin cậy, cộng tác lâu dài.   

10. Hữu Nan, Tắc Dĩ Thân Tiên Chi; Hữu Công, Tắc Dĩ Thân Hậu Chi

Dịch nghĩa: Gặp khó, tự thân đi đầu; có công, tự thân lùi lại

Bậc trượng phu không ngại đương đầu với việc khó, luôn xông pha trước nhất, không màng danh lợi, không mưu cầu được tôn sùng, báo đáp. Như Triệu Vân thời Tam Quốc, dẫu luôn xông pha trận mạc, lập nhiều chiến công hiển hách vẫn giữ được đức tính khiêm nhường, lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ. 

Đây là đức tính thời nào cũng cần có, cần phải được nêu cao. Nếu ai cũng chỉ sống cho mình trước tiên thì xã hội sẽ chỉ ngày càng đi xuống.

11. Đại Sự Khởi Đầu Nan, Tiểu Sự Khởi Đầu Dị




Dịch nghĩa: Việc lớn bắt đầu khó, việc nhỏ bắt đầu dễ

Câu nói “Vạn sự khởi đầu nan” chính là bắt nguồn từ câu nói này của Gia Cát Khổng Minh. 

Phàm là những việc nhỏ thì chẳng cần phải chuẩn bị nhiều cũng hành sự dễ như trở bàn tay. Nhưng đã là việc lớn thì chẳng mấy khi thuận lợi, luôn gặp phải nhiều khó khăn trở ngại.

Đây cũng coi là một thử thách đối với người quân tử. Gặp khởi đầu gian khó mà không chùn chân nhụt chí, luôn giữ vững được tâm thế cũng như sự thông suốt mới có thể làm nên đại nghiệp. 

13. Hỷ Bất Ưng Hỷ Vô Hỷ Chi Sự, Nộ Bất Ưng Nộ Vô Nộ Chi Vật

Dịch nghĩa: Vui cũng không nên vui với việc không đáng vui, giận cũng không nên giận với cái không đáng giận

Cuộc đời là bể khổ. Con người trong cõi trần thế vui thì ít mà buồn đau, cơ cực thì nhiều, nên phải biết cách đối nhân xử thế sao cho hợp lý hợp tình, phải sống sao cho xứng đáng là bậc trượng phu, bậc chính nhân quân tử.

Những việc đáng vui hãy nên vui, những cái đáng giận hãy nên giận. Không nên chấp nhặt những điều nhỏ hay kẻ tiểu nhân, nên bao dung độ lượng nhưng vẫn phải giữ được sự nghiêm khắc, chừng mực. 

14. Lâm Chi Dĩ Lợi Nhi Quan Kỳ Liêm

Dịch nghĩa: Dùng lợi lộc, công danh để xem xét sự liêm chính của một người

Lợi lộc công danh luôn là những thứ có sức hút lạ kỳ, có thể đổi trắng thay đen, dễ dàng làm tha hóa con người. Vì thế, đây chính là phép thử hữu hiệu nhất để đánh giá sự liêm minh, chính trực của một người.

Bậc chính nhân quân tử sẽ không bị danh lợi, vật chất che mờ đôi mắt mà làm những điều trái với đạo đức lương tâm. Dù phải chịu cảnh cơ hàn cũng không đánh mất những phẩm chất đáng trân quý của mình.

15. Túy Chi Tửu Nhi Quan Kỳ Tính



Dịch nghĩa: Khi say mới thấu tỏ nhân tính, lòng người

Bản chất của con người sẽ bộc lộ rõ nhất khi đã uống say- khi mà người ta chẳng còn đủ tỉnh táo để dựng lên lớp vỏ bọc hoàn hảo vẫn dùng để che mắt thiên hạ.

Nếu trong cơn men say vẫn cư xử chừng mực, vẫn giữ được tâm tính hiền lương thì chính là bậc quân tử tâm sáng như gương. Ngược lại, kẻ rượu vào lời ra, ăn nói lỗ mãng, xằng bậy, hành động vô phép vô nhân tính, ắt là kẻ tiểu nhân cần phải tránh xa.

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2022

Những Câu Nói Hay Của Tư Mã Ý

Ảnh Minh Họa

Tư Mã Ý là nhà chính trị, nhà quân sự phục vụ nước Tào Ngụy thời kỳ Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Ông cũng là người đặt nền móng cho nhà Tây Tấn thay thế nhà Nguỵ. Trong lịch sử Trung Quốc thời Tam Quốc Tư Mã Ý là người tài trí kiệt xuất, biết tiến biết lui, kiên nhẫn chờ đợi, để thành công có được thiên hạ.
Sau đây là những câu nói hay và ý nghĩa của Tư Mã Ý được áp dụng trong cuộc sống.
1, Con người không được hèn nhát, nhưng cũng không thể không biết kính sợ, phải biết kính sợ đối thủ của mình.
Sau khi Tào Duệ chết, Tào Sảng ngày càng hoành hành, độc đoán chuyên quyền, một tay thao túng, thăng chức cho Tư Mã Ý làm Thái Phó, kỳ thực là muốn khống chế quyền lực của ông trong triều đình.

Đối mặt với hàng loạt các sự việc ép bức người, học trò của Tư Mã Thứ là Trọng Hội đã khuyên ông như sau, "thưa thầy, thầy chịu ngồi cái vị trí Thái Phó mà bàn luận đạo lý hay sao?"

Lời khuyên của Trọng Hội phản ánh nội tâm vọng động của bản thân, muốn Tư Mã Ý làm điều gì đó để đối trọi với Tào Sảng, tranh giành lại địa vị trong triều đình.

Nhưng, Tư Mã Thứ lại không làm gì cả, ông đem sự việc của Dương Tu ra cảnh tỉnh Trọng Hội, "con người ta, không được hèn nhát, nhưng cũng không thể không biết kính sợ, phải biết kính sợ đối thủ của mình"

Một câu nó đã thể hiện sự bản lĩnh của Tư Mã Ý, chẳng phải ông hèn nhát mà ông đang kính sợ kẻ địch.

2, Chớ có đem đá chọi đá, phải biết cách cúi đầu trước đứa ngu.



Tào Sảng không thèm để ý tới Tư Mã Ý, ép Quách Thái Hậu rời cung, từ đó khống chế Hoàng đế nhỏ tuổi. Tư Mã Chiêu nóng giận nói với cha rằng, Tào Sảng thật quá đáng, đây chính là sỉ nhục nhà Tư Mã chúng ta, khi không thể nhẫn nhịn được nữa thì không nhẫn nữa.

Tư Mã Ý nghe vậy bình tĩnh đáp: "Tào Sảng đem so với Gia Cát Lượng thì thế nào?"

Tư Mã Chiêu đáp: "Như con kiến"

Tư Mã Ý bèn nói: "Đem đá trọi đá với đứa ngu thì đầu chỉ có chảy máu, chả phải quá ngu sao? Con người sống trên đời khó tránh được việc ngồi chung chiếu với kẻ ngu, mình phải học cách cúi đầu trước chúng".

3, Tôi chỉ muốn trọn đời trọn kiếp tai tôi nằm trong tay phu nhân.

Trong phim có thể thấy Tư Mã Ý là người đàn ông "sợ vợ nhất". Thậm chí ông còn phát huy tình cảm đó tới mức muốn suốt đời bị vợ véo tai.

Mỗi lần véo tai, đều khiến người ta hồi tưởng lại những thời khắc ân ái mặn nồng, khiến người ta phải cảm động.

Khi Tư Mã Ý phò giúp Tào Phi, khi mọi người thiết yến trong phủ Tào Phi để uống rượu vui thú, Tư Mã Ý lại xuống bếp nấu cơm với Trương Xuân Hoa.

Khi thấy Trương Xuân Hoa làm nũng, ông an ủi nói rằng "tiệc bên ngoài có lớn đến mấy suy cho cùng thì cơm ăn vẫn không ngon, chung quy cơm nhà vẫn là ngon nhất". Một lời cũng đủ khiến Trương Xuân Hoa cảm thấy ấm áp.

4, Thần trước giờ không có kẻ địch, chỉ nhìn thấy bạn bè và những người thầy.


Trong cuộc đời của Tư Mã Ý có 2 đối thủ lớn nhất đó là Dương Tu và Gia Cát Lượng.

Khi còn phò giúp cho Tào Phi thì đối thủ lớn nhất là Dương Tu, khi Dương Tu bị Tào Tháo xử tử, Tư Mã Ý chủ động xin Tào Tháo cho phép gặp Dương Tu.

Tào Tháo hỏi nguyên nhân, Tư Mã Ý bèn nói rằng: "Thần trước giờ không có kẻ địch, chỉ nhìn thấy bạn bè và những người thầy". Câu nói của ông đã làm động lòng Tào Tháo.

Đây là quy tắc xử thế và làm việc của Tư Mã Ý, ông luôn có lòng kính trọng những đối thủ của mình như Gia Cát Lượng, Dương Tu, thậm chí còn không để tâm những người đã từng hại mình, cả một cuộc đời sống trong chữ "Hòa".

Sau khi Gia Cát Lượng chết, Tư Mã Ý lấy nước thay rượu tế Khổng Minh, nước mắt tuôn trào, nếu như không có con trai nhắc rằng quân nước Ngụy đang đứng phía sau thì ông sẽ quỳ xuống mà tế lạy.

Ông tế Khổng Minh rằng: "Ông một đời thanh bạch, giống như bát nước vậy, tuy tôi với ông là địch thù với nhau, nhưng tôi luôn coi ông là tri ân, Khổng Minh, để tôi kính ông một lời, Tiên Sinh!".

5, Thua mà không đau, thua mà không nhục, cái cần học trước tiên là giỏi thua.


Sau khi thất bại trước trận đánh với Khổng Minh, hai người con của Tư Mã Ý đứng ngồi không yên, nôn nóng muốn báo thù rửa hận.

Ông bèn nói rằng: "Các người là đến đánh trận hay là đến đọ khí thế với người, những kẻ một lòng muốn thắng liệu có thắng cuối cùng hay không? Đánh trận, cái đầu tiên phải học là giỏi thua, thua mà không nhục, thua mà không đau, mới là kẻ cười sau cùng".

Những Câu Nói Hay Của Tào Tháo

Ảnh Minh Họa
Tào Tháo biểu tự Mạnh Đức là nhà chính trị, nhà quân sự và còn là một nhà thơ nổi tiếng cuối thời Đông Hán trong trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người đã đặt cơ sở cho thế lực quân sự cát cứ ở miền bắc Trung Quốc, lập nên chính quyền Tào Ngụy thời Tam Quốc. Ông được con trai truy tôn là Thái Tổ Vũ Hoàng đế.
Trong lịch sử Trung Quốc thời Tam Quốc, Tào Tháo được mệnh danh là kẻ gian hùng, đa nghi nhưng không thể phủ nhận được cái tài của ông cùng với những câu nói hay và ý nghĩa, có giá trị mãi được lưu truyền cho đến ngày nay.
Sau đây là những câu nói hay nổi tiếng mang triết lý sâu sắc được áp dụng trong cuộc sống.

1, Thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ đừng để người trong thiên hạ phụ ta.


Chính sự đa nghi của bản thân khiến ông không thể tin vào ai khác ngoài chính mình.
Với Tào Tháo, bất cứ ai bên cạnh cũng có thể trở mặt, quay lưng với mình, nên con người này chọn cách sống ngờ vực và luôn nắm thế chủ động chứ không bao giờ để bản thân bị đâm sau lưng.
Câu nói này ý muốn nhắc nhở đừng quá tin người mà hãy có chút đề phòng bởi không gì là không thể xảy ra ở cuộc sống này.

2, Không tin thì không dùng, đã dùng là phải tin.
Đây chính là một trong những thuật dùng người giúp ông thành công trong sự nghiệp nhà binh của của mình. Trong bất cứ việc gì, một khi đã chọn thì phải tin vào nó. Lòng tin có sức mạnh rất lớn đối với cuộc đời mỗi người. Thắng hay bại cũng ở đó mà nên.

3, Kẻ nhận sai chẳng khác nào nói mình nhu nhược.


Điều này ý muốn nói bản lĩnh của con người, luôn tin vào tài năng và quyết định của mình. Dù kết quả có như thế nào, thì tuyệt đối cũng không phủ nhận những gì mình đã làm được.

4, Biết sai sửa sai, nhưng không bao giờ nhận mình sai.
Không nhận sai vì như vậy là nhu nhược, nhưng bản thân phải luôn biết điều khiến mình thất bại để lấy làm bài học lớn, khắc cốt ghi tâm và thay đổi để không đi vào vết xe đổ lần nữa.

5, Tại sao lòng bàn chân lại trắng hơn mặt và tay.
Tào Tháo muốn nói rằng, đừng bao giờ phơi hết “ruột gan” của mình cho người khác biết cũng như để họ thấu rõ tâm can của mình, và người thông minh là người biết giấu những điều cần giấu.

6, Thắng bại là chuyện bình thường của binh gia.
Đừng ngủ quên trên chiến thắng và đừng chết vì thất bại. Luôn lấy thất bại và chiến thắng để rút ra những bài học cho bản thân để bước những bước khôn ngoan hơn.

7, Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương.


Luôn học cách đón nhận và buông bỏ đúng lúc, tuyệt đối không để tình cảm chi phối lí trí quá nhiều sẽ làm hỏng việc lớn.

8, Phàm những chuyện đại sự trong thiên hạ nên về nhà hỏi vợ, vợ bảo sao cứ làm ngược lại ắt sẽ thành công.
Phụ nữ luôn rất cảm tính. Trước những việc quan trọng, họ thường sẽ đắn đo rất nhiều về những rủi ro có thể ập đến và đó cũng thường là tâm lí chung của con người.
Thế nên, với chuyện nhà binh, càng đi ngược lại với cảm tính thì họ càng dễ chiến thắng. Bởi việc đầu tiên là họ đã vượt qua nỗi sợ hãi của con người để chiến đấu, thì chiến thắng sẽ là điều dễ nắm bắt hơn.
9, Mỹ nhân trong thiên hạ điều tầm thường với ta, duy nhất chỉ có vợ của kẻ thù làm ta thích thú.
Ở đây không phải ý muốn nói sự thích thú tầm thường giữa quan hệ nam nữ, mà ám chỉ đến thứ quan trọng nhất của kẻ thù. Tào Tháo muốn có được những thứ kẻ thù có và nắm thóp được điểm yếu của kẻ thù để tấn công.
10,  Can đảm cẩn trọng, dám nghĩ dám làm mới có thể thành tựu sự nghiệp.

Nam nhi chí lớn nhất định phải có bản lĩnh và can đảm, nhưng không được vồ vập mà điềm tĩnh suy xét. Có như vậy, thì mới tạo nên được những thành công và thành tựu trong sự nghiệp.
11, Không được khích nô sẽ làm giảm trí tuệ, không được oán hận sẽ giảm đi một nửa sức mạnh.
Ở đây Tào Tháo lại chú trọng vào cảm xúc của con người trong khi hành sự, nếu không có cảm giác tức giận, oán hận thì nhiệt tâm cũng như trí tuệ sẽ ngày một thờ ơ, dễ dàng chẳng quan tâm đến điều gì nữa cả.
12, Người không vì mình trời tru đất diệt.

Phàm là chuyện gì cũng nên nghĩ cho bản thân trước, nếu mình không nghĩ cho mình sẽ bị kẻ khác lợi dụng, hãm hại.

Tin Nổi Bật

Thuốc Apidom 5ml Điều Trị Chứng Buồn Nôn

Thuốc Apidom 5ml điều trị chứng buồn nôn Thuốc Apidom 5ml Thành phần Domperidone - 5mg/5ml Công dụng Ðiều trị triệu chứng buồn nôn và nôn nặ...

Bài Đăng Phổ Biến